Khi học sinh thể hiện hành vi thách thức, điều đó không có nghĩa là các em “hư” — mà là các em đang thể hiện một nhu cầu chưa được đáp ứng, một cảm xúc, hoặc khó khăn trong việc tự điều chỉnh. Vai trò của giáo viên và người chăm sóc là lắng nghe, quan sát và phản hồi bằng sự thấu hiểu cùng các chiến lược tích cực, không phải trừng phạt.
Học sinh có nhu cầu giáo dục đặc biệt (SEN) thường giao tiếp bằng hành động trước khi dùng lời nói.
Những hành vi như khóc, né tránh nhiệm vụ, la hét có thể là dấu hiệu của:
Quá tải hoặc nhạy cảm giác quan
Khó diễn đạt cảm xúc
Lo âu, bức bối hoặc sợ hãi
Nhu cầu được kết nối hoặc được chú ý
Khi nhận ra rằng mỗi hành vi đều kể một câu chuyện, chúng ta có thể chuyển từ câu hỏi “Có gì sai ở học sinh này?” sang “Học sinh này đang cố gắng nói với mình điều gì?”
Tại SENBOX, chúng tôi sử dụng ngôn ngữ hành vi tích cực nhằm xây dựng cảm giác an toàn về mặt cảm xúc, sự tin tưởng và khả năng tự điều chỉnh cho học sinh.
Thay vì tập trung vào việc “kiểm soát” hành vi, chúng tôi chú trọng dạy kỹ năng điều hòa cảm xúc.
Giáo viên hướng dẫn học sinh hiểu cảm xúc của bản thân, nhận diện các yếu tố kích hoạt và học các chiến lược bình tĩnh thông qua những thói quen có cấu trúc và hỗ trợ rõ ràng.
Ví dụ về các cách tiếp cận tích cực:
“Chúng ta cùng nghỉ một chút nhé” thay vì “Đừng cư xử sai nữa.”
“Cô thấy con đang buồn. Cô có thể giúp gì cho con?” thay vì “Đừng khóc.”
Sử dụng hỗ trợ trực quan, câu chuyện xã hội và công cụ giác quan để giúp học sinh hiểu và điều chỉnh hành vi tốt hơn.
Tại SENBOX, chúng tôi đào tạo các nhà giáo dục thu thập dữ liệu rõ ràng và nhất quán về hành vi — bao gồm tần suất, yếu tố kích hoạt, bối cảnh và kết quả. Thông tin này giúp xác định các mô hình, theo dõi tiến độ và thiết kế các biện pháp can thiệp mục tiêu thực sự đáp ứng nhu cầu của trẻ.